Chuyển tới nội dung
Dưỡng linh

Tôn vinh Chúa qua tài chính

16.08.2020
Bản chất của việc thờ phượng là việc hết lòng trân quý Đức Chúa Trời vì Ngài là trên hết mọi điều. Những hình thức thờ phượng bên ngoài là hành vi cho thấy chúng ta trân trọng Đức Chúa Trời ra sao. Vì vậy, tất cả sự sống được tạo ra là để thờ phượng vì Đức Chúa Trời phán dù ăn hay uống hay làm bất cứ việc gì - cả đời - hãy làm để cho thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đối với bạn có giá trị như thế nào

Luca 12: 32–34   

'Hãy bán gia-tài mình mà bố-thí. Hãy sắm cho mình túi không hư, và của báu không hề hao-kém ở trên trời, là nơi kẻ trộm không đến gần, sâu mọt không làm hư-nát. Hỡi bầy nhỏ, đừng sợ chi; vì Cha các ngươi đã bằng lòng cho các ngươi nước thiên-đàng. Vì của báu các ngươi ở đâu, thì lòng cũng ở đó. 

Bản chất của việc thờ phượng là việc hết lòng trân quý Đức Chúa Trời vì Ngài là trên hết mọi điều. Những hình thức thờ phượng bên ngoài là hành vi cho thấy chúng ta trân trọng Đức Chúa Trời ra sao. Vì vậy, tất cả sự sống được tạo ra là để thờ phượng vì Đức Chúa Trời phán dù ăn hay uống hay làm bất cứ việc gì - cả đời - hãy làm để cho thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đối với bạn có giá trị như thế nào (1 Cô-rinh-tô 10:31). Tiền bạc và mọi thứ là một phần quan trọng của cuộc sống. Do đó Đức Chúa Trời dự định chúng trở thành một phần quan trọng của thờ phượng - vì tất cả cuộc sống chúng ta là để thờ phượng.

Cách bạn tôn thờ Chúa bằng tiền bạc và tài sản là để nhận lãnh, sử dụng, tiêu tốn theo cách bạn trân trọng Chúa đến nhường nào - không phải vì giá trị. Đó là nội dung của bài viết này. 

“Bản chất của thờ phượng là của quý của Đức Chúa Trời có giá trị vô hạn”. Một dòng Tweet trên Facebook

Có một nơi để thờ phượng cùng nhau - chúng ta thờ phượng ở đây vào sáng Chủ nhật. Các định nghĩa giống nhau ở đây: bản chất của sự thờ phượng là kho tàng bên trong của Đức Chúa Trời có giá trị vô hạn. Và các hình thức thờ phượng là những hành vi thể hiện sự kính trọng từ bên trong tới Đức Chúa Trời (rao giảng và nghe lời Chúa, cầu nguyện, hát, dâng hiến, chia sẻ Tiệc Thánh của Chúa, v.v.). Một trong những hành động tôn thờ cùng nhau tại Bết-lê-hem chúng ta gọi là “dâng hiến” - một điểm gần trung tâm sự thờ phượng cùng nhau, khi chúng ta thờ phượng bằng tài chính, để cho truyền giáo và mục vụ của Đấng Christ.

Vì vậy, hành động thờ phượng cụ thể này là một phần nhỏ của mô hình thờ phượng lớn hơn bằng tài chính được thực hiện hàng ngày như cách chúng ta kiếm được, chi tiêu và tiết kiệm và dâng hiến tài chính. Lu-ca 12: 32–34 nói về khuôn mẫu lớn về cách chúng ta thờ phượng bằng tiền. Nó cũng liên quan đến những việc chúng ta làm với tiền của mình khi thờ phượng chung. Vì vậy, chúng ta hãy xem xét một số điểm chính trong bài viết này và áp dụng cho cuộc sống riêng nói chung và cho sự dâng hiến tập thể nói riêng.

Không sợ hãi

Điểm đầu tiên Lu-ca 12:32 là Đức Chúa Trời ra lệnh cho chúng ta đừng lo lắng khi nói đến tiền bạc và đồ vật. Đừng lo lắng, đừng sợ hãi.'Hỡi bầy nhỏ, đừng sợ chi; vì Cha các ngươi đã bằng lòng cho các ngươi nước thiên-đàng.'Nhưng có cách khác để đi sâu vào vấn đề hơn. Lý do Đức Chúa Trời muốn chúng ta đừng lo lắng về tiền bạc và mọi thứ là vì điều đó sẽ giúp tôn vinh năm điều tuyệt vời về Ngài. Không sợ hãi sẽ giúp chúng ta trân trọng năm điều này về Đức Chúa Trời. Nói cách khác, không sợ hãi sẽ trở thành một hành động tôn thờ bên trong đẹp đẽ.

Thứ nhất, không sợ hãi cho thấy chúng ta trân trọng Chúa là Đấng chăn dắt của mình."Đừng sợ, bầy nhỏ."Chúng ta là bầy của Ngài và Ngài là Người chăn chúng ta. Ngài là Người Chăn của chúng ta, nên Thi Thiên 23“Đức Giê-hô-va là Đấng chăn-giữ tôi; tôi sẽ chẳng thiếu-thốn gì.”- nghĩa là tôi sẽ không thiếu bất cứ gì tôi thực sự cần. Việc không sợ hãi là tôn vinh thêm sự quý giá của Đấng Chăn Giữ của chúng ta.

Thứ hai, không sợ hãi cho thấy chúng ta trân trọng Chúa như Cha của chúng ta. Chúng ta không chỉ là bầy nhỏ của Ngài; chúng ta cũng là con của Ngài, và Ngài là Cha chúng ta. Ý nghĩa của điều đó rõ ràng từ câu 30, Câu 30:'Vì mọi sự đó, các dân ngoại ở thế-gian vẫn thường tìm, và Cha các ngươi biết các ngươi cần dùng mọi sự đó rồi. ' Nói cách khác, Cha thực sự quan tâm và biết bạn cần gì và sẽ hành động để đảm bảo bạn có những thứ mình cần. (Hãy cẩn thận khi cầu xin Chúa những gì bạn nghĩ là “cần” thay vì những gì Ngài nghĩ là “cần”!)

Thứ ba, không sợ hãi cho thấy chúng ta trân trọng Chúa như Vua. Ngài có thể ban cho chúng ta “nước Thiên Đàng” bởi vì ngài là Vua. Điều này bày bỏ yếu tố quyền lực to lớn cho Đấng Chu Cấp cho chúng ta."Người chăn"nghĩa là bảo vệ và cung cấp. “Cha” ngụ ý tình yêu, sự dịu dàng, quyền hạn, sự cung cấp và hướng dẫn. "Vua" có nghĩa quyền lực và chủ quyền và sự giàu có. Vì vậy, nếu chúng ta tin cậy Đức Chúa Trời là Người chăn, Cha và Vua, và không lo lắng về tiền bạc và đồ vật cho thấy Chúa là hiện hữu và quý giá đối với chúng ta. Chúa sẽ được tôn thờ.

Thứ tư, không sợ hãi cho thấy Chúa tự do và rộng lượng. Chú ý, Ngài cho chúng ta “Nước thiên đàng”. Ngai không bán hay cho thuê“Nước thiên đàng”.Mà Ngài ban tặng.Ngài giàu có vô hạn và không cần chúng ta trả giá. Bất cứ thứ gì chúng ta cố gắng dâng Ngài cũng là của Ngài. “Ngươi há có điều chi mà chẳng đã nhận-lãnh sao?”(1 Cô-rinh-tô 4: 7). Vì vậy, Chúa rất hào phóng và tự do ban tặng. Nên chúng ta đánh giá cao Ngài khi không sợ hãi mà tin tưởng Ngài khi trình dâng nhu cầu của mình.

Cuối cùng, không sợ hãi cho thấy chúng ta trân trọng Đức Chúa Trời là hạnh phúc. Ngài"vui lòng"trao“Nước thiên đàng”cho bạn. Ngài muốn làm điều này. Ngài vui khi làm điều đó. Không phải ai trong chúng ta cũng có những người cha như thế này - người muốn cho chúng ta mọi thứ, người hạnh phúc khi cho đi thay vì nhận. Nhưng điều đó không quan trọng, bởi vì bây giờ bạn có thể có một người Cha, Đấng Chăn Giữ và Vua như vậy. Hãy tin cậy Đức Chúa Trời qua hòa giải của Chúa Giê-xu, bạn sẽ thấy Ngài là Cha của bạn.

Vì vậy, tóm lại, điểm thứ nhất, chúng ta nên trân trọng Đức Chúa Trời như Người Chăn Giữ, Cha và Vua của chúng ta, Đấng hào phóng và vui vẻ ban cho chúng ta nước Trời - ban cho chúng ta thiên đàng, cuộc sống vĩnh cửu và niềm vui, và mọi thứ chúng ta cần. Nếu chúng ta trân trọng Đức Chúa Trời theo cách này - nếu chúng ta tin cậy Ngài - thì chúng ta sẽ không sợ hãi và Đức Chúa Trời sẽ được tôn thờ. 

Hướng về sự bình dị thay vì tích lũy

Điểm thứ hai là: tin cậy Chúa theo cách này mang động lực mạnh mẽ hướng tới sự đơn giản hơn là tích lũy. Lu-ca 12:33 :'Hãy bán gia-tài mình mà bố-thí. Hãy sắm cho mình túi không hư, và của báu không hề hao-kém ở trên trời, là nơi kẻ trộm không đến gần, sâu mọt không làm hư-nát. ' 

Tập trung một chút vào các từ, ‘Hãy bán gia-tài mình’Ngài đang nói chuyện với ai? Câu 22 đưa ra câu trả lời:''Đức Chúa Giêp-xu bèn phán cùng môn-đồ rằng” Bây giờ những người này hầu như không giàu có. Họ không có nhiều tài sản. Nhưng Ngài vẫn nói,Hãy bán gia-tài mình’.Ngài không nói có bao nhiêu tài sản để bán. Đối với người cai trị giàu có trong Lu-ca 18:22, Chúa Giê-xu nói: “Hãy bán hết gia-tài mình, phân-phát cho kẻ nghèo, thì ngươi sẽ có của-cải ở trên trời; bấy giờ hãy đến mà theo ta” 

Khi Xa-chê gặp Chúa Giê-xu, ông nói (Lu-ca 19: 8), “Lạy Chúa, nầy, tôi lấy nửa gia-tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt-hại ai, bất-kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư.”Vì vậy, Xa-chê đã cho đi năm mươi phần trăm tài sản của mình. Công vụ 4:37 nói, “Ba-na-ba có một đám ruộng, bán đi, đem tiền đặt nơi chân các sứ-đồ” 

Kinh thánh không cho chúng ta biết cần bán bao nhiêu tài sản. Nhưng tại sao Kinh thánh lại viết là bán tài sản? Tại sao? Bố thí - sử dụng tiền của bạn để thể hiện tình yêu thương đối với những người không có những gì thiết yếu trong cuộc sống và người không có phúc âm (điều cần thiết của cuộc sống đời đời). Bố thí quan trọng đến mức nếu bạn không có bất kỳ tài sản nào để cho đi, bạn nên bán thứ gì đó để bạn có thể bố thí. Điều này có nghĩa gì trong ngữ cảnh. Những môn đồ này không phải là những người giàu thiếu tiền mặt, mà tiền bạc của họ đều bị trói chặt vào trái phiếu hoặc bất động sản. Trên thực tế, hầu hết những người như vậy thường có khoản tiết kiệm khá nhiều.

“Chúa Giê-xu muốn dân của Ngài hướng tới sự đơn giản hóa chứ không phải tích lũy”. TweetShare trên Facebook

Nhưng Chúa Giê-xu không nói, “Hãy lấy một ít tiền tiết kiệm và bố thí”. Ngài nói, "Hãy bán một thứ gì đó và bố thí." Tại sao? Giả định đơn giản nhất là những người này sống gần như không có tiền mặt để cho và phải bán thứ gì đó để họ có thể bố thí. Và Chúa Giê-xu muốn dân ngài hướng tới sự đơn giản hóa chứ không phải tích lũy.

Vậy vấn đề là gì? Điểm mấu chốt là có sự thôi thúc mạnh mẽ trong đời sống Cơ đốc nhân đối với sự đơn giản hóa hơn là tích lũy. Sự thôi thúc đến từ việc chúng ta quý trọng Đức Chúa Trời với tư cách là Người Chăn Chiên, là Cha và là Vua hơn là quý trọng tất cả tài sản của mình. Và sự thôi thúc là một sự thúc đẩy mạnh mẽ vì hai lý do.

Lý do thứ nhất là Chúa Giê-xu đã nói,“Kẻ giàu(nghĩa đen: những người có của cải)vào nước Đức Chúa Trời là khó biết dường nào!”(Lu-ca 18:24)! Trong Lu-ca 8:14 Chúa Giê-xu nói rằng sự giàu có “làm nghẹt thở” lời Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta muốn vào vương quốc hơn nhiều những gì chúng ta muốn. Và chúng ta không muốn lời Chúa bị bóp nghẹt trong cuộc sống mình. Vì vậy, có động lực mạnh mẽ đơn giản hóa hơn là tích lũy. 

Lý do thứ hai là chúng ta muốn sự quý giá của Đức Chúa Trời được thể hiện cho thế giới. Chúa Giê-xu nói với chúng ta ở đây rằng bán đồ vật và bố thí là một cách để chứng tỏ rằng Đức Chúa Trời là Đấng có thật và quý giá như Người Chăn Chiên, Cha và Vua.

Và điều này đưa sự thờ phượng ra khỏi bên trong, nơi ẩn giấu của trái tim thành những hành động dễ thấy hơn vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Tối đa hóa Kho báu trên Trời, Không phải trên đất

Điểm thứ ba là mục đích của tiền là để tối đa hóa kho báu của chúng ta trên trời, không phải trên đất. Câu 33 một lần nữa: “Hãy bán gia-tài mình mà bố-thí. Hãy sắm cho mình túi không hư, và của báu không hề hao-kém ở trên trời, là nơi kẻ trộm không đến gần, sâu mọt không làm hư-nát.”Mối liên hệ nào giữa việc bán tài sản ở đây để bạn có thể đáp ứng nhu cầu của người khác (phần đầu của câu) và tích lũy kho báu trên trời cho bản thân (ở cuối câu)?

Mối liên hệ dường như là: cách bạn kiếm tiền không bị lỗ và cách bạn thu thập kho báu trên trời không bao giờ hư mất là bán tài sản của bạn để đáp ứng nhu cầu của người khác. Nói cách khác, đơn giản hóa vì tình yêu trên đất sẽ tối đa hóa niềm vui của bạn trên thiên đàng.

Mối liên hệ với sự thờ phượng là thế này: Chúa Giê-xu ra lệnh cho chúng ta tích lũy kho báu trên trời, nghĩa là để tối đa hóa niềm vui của chúng ta trong Đức Chúa Trời. Ngài nói rằng cách để làm điều này là bán tài sản và đơn giản hóa vì lợi ích của người khác. Vì vậy, Ngài thúc đẩy sự đơn giản và phục vụ bởi mong muốn của chúng ta để tối đa hóa niềm vui của chúng ta trong Chúa. Điều đó có nghĩa là tất cả việc chúng ta sử dụng tiền bạc đều là biểu hiện cho thấy sự vui mừng đến mức nào đối với Đức Chúa Trời trên cả tiền bạc và mọi vật. Và đó là sự tôn thờ.

Trái tim bạn hướng tới điều bạn trân trọng

Bây giờ, điểm cuối cùng là thế này: trái tim bạn hướng về những gì bạn trân trọng, và Chúa muốn bạn hướng về Ngài. Câu 34:'Vì của báu các ngươi ở đâu, thì lòng cũng ở đó.'Điều này được cho là lý do tại sao chúng ta nên theo đuổi kho báu trên trời mà không thất bại: Nếu kho báu của bạn ở trên trời, nơi có Chúa, thì đó cũng là nơi trái tim bạn cũng sẽ ở đó.

Câu Kinh thánh có vẻ đơn giản này thực sự đang nói gì? Từ“của báu”mà tôi dùng có nghĩa là “vật được trân trọng”. Và từ “lòng” tôi dùng để chỉ, “cơ quan bảo vệ.” Vì vậy, hãy diễn nghĩa như thế này: "Vật mà bạn nâng niu ở đâu thì sẽ có cơ quan bảo vệ đó nâng niu." Nếu đối tượng mà bạn trân trọng là Chúa trên trời, trái tim bạn sẽ ở với Chúa trên trời. Bạn sẽ ở với Chúa. Nhưng nếu đối tượng mà bạn trân trọng là tiền bạc và những thứ trên đất, thì trái tim của bạn sẽ ở trên đất. Bạn sẽ ở trên đất, bị cắt đứt khỏi Đức Chúa Trời.

“Phụng sự Đức Chúa Trời có nghĩa là yêu mến Đức Chúa Trời và theo đuổi mọi lợi ích Đức Chúa Trời có thể ban cho.”

Theo một TweetShare trên Facebook

Đây là ý muốn của Chúa Giê-xu trong Lu-ca 16:13 khi Ngài nói,Không có đầy-tớ nào làm tôi hai chủ được; vì sẽ ghét chủ nầy mà yêu chủ kia, hay là hiệp với chủ nầy mà khinh-dể chủ kia. Các ngươi không có thể đã làm tôi Đức Chúa Trời, lại làm tôi Ma-môn nữa.” Phục vụ tiền bạc là quý trọng tiền bạc và theo đuổi tất cả những lợi ích mà tiền bạc có thể mang lại. Tấm lòng chạy theo tiền bạc. Nhưng phụng sự Đức Chúa Trời có nghĩa là yêu mến Đức Chúa Trời và theo đuổi mọi lợi ích Đức Chúa Trời có thể ban cho. Trái tim đi theo Chúa. Và đó là sự thờ phượng: Đức Chúa Trời yêu quý trong lòng và tìm kiếm Ngài như kho báu trên tất cả các kho báu.

Dâng hiến - Hành động thờ phượng

Tôi kết thúc bằng cách đơn giản liên hệ bốn điểm này với hành động thờ phượng tập thể mà chúng ta gọi là “sự dâng hiến”. Khoảnh khắc này và hành động này trong sự thờ phượng sẽ là dâng hiên, bất kể số tiền - từ một đồng của bà góa đến hàng ngàn đô của triệu phú - nếu bạn nói từ tận trái tim: (1) Con tin tưởng Ngài, Chúa là hạnh phúc của con, Đấng Chăn Chiên, Cha và Vua hào phóng, để con không sợ khi có ít tiền hơn cho nhu cầu của người khác; (2) Bằng cách này, con chống lại áp lực đáng kinh ngạc trong nền văn hóa của chúng ta để tích lũy ngày càng nhiều và đúc kết rất nhiều với sự thôi thúc đến sự đơn giản vì lợi ích của người khác; (3) Qua đây, con cất giữ kho tàng trên trời chứ không phải dưới đất để niềm vui của con trong Đức Chúa Trời được mãi mãi; và (4) với của lễ này, con tuyên bố rằng vì kho tàng của con ở trên trời, nên trái tim con hướng về Đức Chúa Trời.

Tác giả: John Piper

Nguồn: https://www.desiringgod.org/

Dịch bởi: Thùy Trang

0