Chuyển tới nội dung
Giáo lý

[Giải đáp thắc mắc] Con người là ai?

05.09.2020
Có khi nào bạn tự hỏi: con người thực sự được tạo ra như thế nào?

Con người là ai?

Con người là thọ tạo vật có thân xác và linh hồn, là tuyệt đỉnh và vinh quang trong công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời. Người nam đầu tiên được Đức Chúa Trời tạo dựng là ông A-đam; người nữ đầu tiên được tạo dựng là bà Ê-va.

Vậy Đức Chúa Trời dựng nên loài người theo hình ảnh Ngài. Ngài dựng nên loài người theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Ngài dựng nên người nam và người nữ.(Sáng Thế Ký 1:27).

CHÚA Đức Chúa Trời dùng bụi đấ t nắn nên con người, rồi hà sinh khí vào lỗ mũi, con người bèn trở nên một sinh vật có linh hồn.(Sáng Thế Ký 2:7).

Vì A-đam được dựng nên trước nhứt, rồi mới tới Ê-va.(I Ti-mô-thê 2:13).

 

Đức Chúa Trời tạo dựng con người giống như hình ảnh của Ngài có nghĩa là gì? 

Con người không giống Đức Chúa Trời về hình thể vật lý, vì Ngài là Đấng Thần Linh. Nhưng giống Ngài về bản chất thiêng liêng.

Có nhân cách: trí khôn, tình cảm, ý chí. Có khả năng suy tưởng và tương giao với Đức Chúa Trời và người khác.

Có lòng đạo đức: khả năng để phân biệt điều lành, điều dữ.

Có sự bất diệt: có linh hồn bất diệt.

Linh hồn là gì?

Linh hồn là phần tinh anh, không thấy được, nhưng thực hữu, và trường tồn của con người.

Có thật là có linh hồn không?

Nếu không có linh hồn, con người sẽ không ra người nữa mà chỉ là cái xác không hồn. Linh hồn ở trong con người mới làm con người trở nên có giá trị.

Linh hồn ở đâu?

Linh hồn ở trong thân xác chúng ta. Khi linh hồn ra khỏi thân xác, con người chỉ còn là cái xác chết, hết có giá trị, và ai cũng sợ.

Linh hồn lìa khỏi thân xác rồi sẽ đi đâu? 

Có hai trường hợp xảy ra:

Người tin Chúa: Khi một ng ười đã tin thờ Chúa và cứ trung tín thờ phượng Ngài cho đến lúc qua đời thì khi lìa đời linh hồn của người đó sẽ được cứu rỗi, tức là được tiếp về với Chúa trên thiên đàng.

Người không tin Chúa: Khi một người không tin Chúa qua đời, linh hồn của người ấy sẽ được đem về một nơi Đức Chúa Trời đã dành sẵn, để ở đó chờ ngày phán xét của Ngài.

Do chúng ta có niềm tin vững vàng đó, nên chúng ta mong muốn thà được rời kh ỏi thân xác nầy để v ề ở với Chúa là hơn. Thế thì dù ở trong thân xác nầy, dù ra khỏi, mục đích của chúng ta vẫn là làm vui lòng Chúa.(2 Cô-rinh-tô 8-9).

Thế còn thân xác của con người thì sao?

Kinh Thánh dạy rằng thân thể chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời, nơi Chúa ngự; vì thế chúng ta phải giữ thân thể mình cho thánh sạch.

Anh em há chẳng biết mình là đền-thờ của Đức Chúa Trời, và Thánh-Linh Đức Chúa Trời ở trong anh em sao? Ví có ai phá-hủy đền-thờ của Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời sẽ phá-hủy họ; vì đền-thờ của Đức Chúa Trời là thánh, mà chính anh em là đền-thờ.(1 Cô-rinh-tô 3:16-17).

Anh em há chẳng biết rằng thân-thể mình là đền-thờ của Đức Thánh-Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân-thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời.(1 Cô-rinh-tô 6:19-20).

Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương-xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân-thể mình làm của-lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ-phượng phải lẽ của anh em.(Rô-ma 12:1).

Theo Mục sư quản nhiệm Phạm Bá Hạnh

0