Chuyển tới nội dung
Tiêu điểm

Kinh Thánh nói gì về người vô gia cư?

05.10.2020
Chúng ta thường cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy ai đó bẩn thỉu, tồi tàn, tuyệt vọng và nghèo khổ; và tự hỏi liệu có đang ném tiền hỗ trợ cho kẻ nghiện ngập nào đó không? Hãy cùng tìm hiểu xem Kinh thánh nói gì về người vô gia cư.

Chúng ta không giúp gì được. Mỗi khi chúng ta thấy khó chịu khi nhìn thấy ai đó bẩn thỉu, tồi tàn, tuyệt vọng và nghèo khổ. Chúng ta tự hỏi liệu chúng ta có đang ném tiền hỗ trợ cho những kẻ nghiện ngập nào đó không?

Sau đó, một lần nữa, Đức Chúa Trời nói gì về những anh chị em này của chúng ta?

 

1. Chúa Giê-xu biết thế nào là người vô gia cư.

Chúa Giê-xu đã sống hơn trong ba năm dựa vào lòng nhân từ của người khác (Ma-thi-ơ 8:20, Lu-ca 8: 1-2 và Lu-ca 9:58).

Về phần mình, Ngài và các môn đồ của Ngài đã rao giảng Phúc âm cho người nghèo (Ma-thi-ơ 5: 3, Ma-thi-ơ 11: 5, Lu-ca 4:18, Lu-ca 6:20, Lu-ca 7:22 và Giăng 12: 5) và hào phóng ban cho người nghèo khổ và thiếu thốn (Ma-thi-ơ 26: 9, Mác 14: 5 và Giăng 13:29).

Hơn nữa, Chúa Giê-xu không chỉ ‘giảng’ Phúc Âm: 'Vì anh em biết ơn của Đức Chúa Giê xu Christ chúng ta, Ngài vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu.' (2 Cô-rinh-tô 8: 9). Ngài sẵn lòng cho đi.

Vì vậy, không có gì lạ khi Chúa Giê-xu hứa ban phước lành đời đời cho những ai chăm sóc người vô gia cư và nghèo khổ (Ma-thi-ơ 19:21, Ma-thi-ơ 25: 31-40, Mác 10:21, Lu-ca 11:41, Lu-ca 12:33, Lu-ca 14: 13, Lu-ca 18:22 và Lu-ca 19: 8).

Chúa Giê-xu cũng cảnh báo về sự thiệt hại đời đời cho những ai từ chối đáp ứng nhu cầu của người nghèo (Ma-thi-ơ 25: 41-46; xin xem thêm Châm-ngôn 19:17 và Châm-ngôn 28:27). Sau đó, anh trai cùng cha khác mẹ của Chúa Giê-xu, Gia-cơ, cũng lặp lại lời cảnh báo nghiêm khắc tương tự (Gia-cơ 2: 1-9).

 

2. Phao-lô trải qua tình trạng vô gia cư trong nhiều năm khi làm sứ đồ (1 Cô-rinh-tô 4:11).

Không có dấu hiệu nào trong sách Công vụ hoặc các thư tín của ông cho thấy Phao-lô sở hữu một ngôi nhà ở Tạt-sơ, Giê-ru-sa-lem, An-ti-ốt hoặc bất kỳ thành phố nào khác. Giống như Chúa Giê-xu, Phao-lô không coi việc thiếu tài sản và của cải là một vấn đề. Thay vào đó, ông hết lòng hỗ trợ tài chính cho những người thực sự nghèo khó và thiếu thốn (Công vụ 24:17, Rô-ma 15:26, 2 Cô-rinh-tô 9: 1-15 và Ga-la-ti 2:10).

 

3. Đa-vít đã vô gia cư trong nhiều năm khi chạy trốn Vua Sau-lơ.

Đa-vít liên tục than thở, “Tôi nghèo và thiếu thốn” (Thi thiên 40:17, Thi thiên 70: 5, Thi thiên 86: 1 và Thi thiên 109: 22). Tuy nhiên, trong mỗi bài Thi-thiên mà Đa-vít viết trong những thời gian thử thách đó, ông khẳng định lại đức tin của mình nơi Chúa là Đức Chúa Trời của ông.

 

4. Môi-se vô gia cư sau khi chạy trốn khỏi Ai Cập.

Bốn mươi năm sau, Môi-se thay mặt dân Đức Chúa Trời kêu lên cầu nguyện (Thi thiên 90: 13-16). Ở đó trong sa mạc, Đức Chúa Trời gọi Môi-se (Xuất 3: 1-6) và bảo ông trở về Ai Cập (Xuất 3: 7-10).

Tại đó, Đức Chúa Trời đã sử dụng Môi-se để giải cứu dân Đức Chúa Trời khỏi những kẻ áp bức họ (Thi thiên 77: 16-20, Thi thiên 78: 12-14, Thi thiên 78: 42-53, Thi thiên 105: 26-39 và Thi thiên 106: 8 -12).

Đổi lại, Môi-se viết hầu hết các câu được liệt kê trong điểm # 5 dưới đây.

 

5. Vào thời Cựu Ước, yêu thương người lân cận có nghĩa là thường xuyên ban cho người vô gia cư và người nghèo.

Trước tiên, bằng cách mời họ tham gia cùng gia đình bạn vào mỗi bữa tiệc lễ (Phục truyền luật lệ ký 10: 18-19, Phục truyền luật lệ ký 16: 10-11, Phục truyền luật lệ ký 16: 13-14 và Phục truyền luật lệ ký 26:11).

Thứ hai, bằng cách chia sẻ một phần của cải của bạn với họ mỗi ba năm (Phục truyền luật lệ ký 14: 28-29 và Phục truyền luật lệ ký 26: 12-13).

Thứ ba, bằng cách để lại một phần hoa màu của bạn để họ thu lượm trong mỗi vụ thu hoạch (Lê-vi Ký 19: 9-10, Lê-vi Ký 23:22, Phục truyền luật lệ ký 16: 19-20 và Phục truyền luật lệ ký 24: 19-21).

Chúng ta thấy điều này được thêu dệt một cách phức tạp trong câu chuyện về Ru-tơ, người sau khi chồng qua đời, tạm thời trải qua cảnh vô gia cư và nghèo đói (Ru-tơ 2: 2-3, Ru-tơ 2: 15-16 và Ru-tơ 2: 19-23).

 

 

6. Đức Chúa Trời quan tâm đến những người vô gia cư, những người nghèo và thiếu thốn, những người mồ côi và góa bụa, những người nhập cư và ngoại quốc, những người khốn khổ và đau khổ, những người không nơi nương tựa và đói khát, những người cô đơn và tan nát, những người mù và đau khổ, những người tù đày và bị áp bức.

Thứ nhất, Chúa yêu thương những người nghèo khổ. Ngài khiến họ trở thành đối tượng của tình yêu, sự bảo vệ và quan tâm đặc biệt của Ngài (Phục truyền luật lệ ký 15:11, Thi thiên 68: 5-10, Thi thiên 94: 5-6, Thi thiên 103: 6, Thi thiên 109: 16, Thi thiên 140: 12, Thi thiên 146: 7-9, Thi thiên 147: 6, Châm ngôn 10: 3 và Châm ngôn 14:31).

Thứ hai, chúng ta đọc nhiều lần rằng Chúa nghe thấy tiếng kêu của họ. Hơn thế nữa, Ngài bảo vệ họ và khuyến khích họ (Thi thiên 10: 17-18). Ngài là nơi nương tựa của họ (Thi thiên 14: 6).

Thứ ba, Đức Chúa Trời nói rõ rằng Ngài không khinh thường hay khinh miệt những người nghèo khổ (Thi thiên 22:24 và Thi thiên 69:33). Thay vào đó, Ngài vui lòng chu cấp bánh hàng ngày cho họ (Thi thiên 17:14, Thi thiên 22:26 và Thi thiên 132: 15).

Thứ tư, Đức Chúa Trời giải cứu họ khỏi sự áp bức của những kẻ gian ác (Thi thiên 35:10, Thi thiên 116: 6 và Thi thiên 119: 154).

Thứ năm, Ngài làm cho tâm hồn họ vui tươi trở lại (Thi thiên 69:32) và đáp lại những lời cầu nguyện chân thành của họ (Thi thiên 102: 17).

 

7. Đức Chúa Trời thích thú khi tôn cao người khiêm nhường và công bình lên vị trí đáng tôn vinh.

Đức Chúa Trời sẽ khiến họ được thừa hưởng đất đai và hưởng sự bình an lớn lao (Thi-thiên 37:11). Họ sẽ không bị bỏ rơi (Thi thiên 37:25). Đức Chúa Trời mong muốn ban cho họ phước lành và thịnh vượng (Thi thiên 65: 9-13, Thi thiên 67: 6-7, Thi thiên 68: 9-10, Thi thiên 92: 12-15, Thi thiên 127: 2-5, Thi thiên 128: 1-6 và Thi-thiên 144: 12-15). Vận may đã mất của họ sẽ được phục hồi (Thi-thiên 126: 4-6).

Dân sự của Đức Chúa Trời trước tiên có thể phải trải qua nhiều nghịch cảnh, nhưng cuối cùng họ sẽ được hưởng phước dồi dào (Thi thiên 66: 10-12). Ngài không để lại điều tốt lành nào cho những ai bước đi vô tội vạ (Thi thiên 84:11 và Thi thiên 85:12). Ngài ban cho họ sự tôn vinh (Thi thiên 113: 7-9) và ban cho họ sự cứu rỗi (Thi thiên 149: 4). Chính Đa vít đã trải qua điều này.

Tại một thời điểm, Ngài đã cầu xin Chúa, 'Xin Chúa ra một dấu-hiệu chỉ về ơn Chúa đối cùng tôi, Hầu cho kẻ ghét tôi được thấy dấu ấy, và bị hổ-thẹn; Vì, Đức Giê-hô-va ơi, chánh Ngài đã giúp-đỡ và an-ủi tôi.' (Thi thiên 86:17). Sau đó, sau nhiều năm tuyệt vọng, Đức Chúa Trời đã phong cho Đa-vít cai trị một quốc gia hùng mạnh. Ông và người dân của mình được hưởng sự thịnh vượng và hòa bình chưa từng có.

 

8. Chúa quan tâm đến kẻ bơ vơ.

Điều này đúng cho dù cha mẹ khi từ bỏ họ (Thi thiên 27:10), họ đã đau khổ từ khi còn trẻ (Thi thiên 88:15), hoặc bạn thân chống lại họ (Thi thiên 41: 9 và Thi thiên 55: 12-14) , như đã xảy ra với Đa vít.

Tuy nhiên, thông thường, các phước lành của Đức Chúa Trời không được thừa nhận bởi vì dân sự của Ngài từ chối lắng nghe hoặc làm theo đường lối của Ngài (Thi thiên 81: 11-16).

Điều này đã đúng từ ngày xưa (Thi thiên 78: 7-8). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời luôn sẵn sàng ban phước cho dân sự Ngài nếu họ muốn quay lại với Ngài, để ăn năn (Thi thiên 106: 4-6 và Thi thiên 106: 47), bất kể hoàn cảnh hiện tại của họ (Thi thiên 107).

Sau đó, một lần nữa, sự giàu có mà không có mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời là vô giá trị (Thi-thiên 49:20) bởi vì, như Đa-vít nhắc nhở chúng ta, Đức Chúa Trời ban thưởng cho mỗi người tùy theo những gì họ đã làm (Thi thiên 62: 9-12; Rô-ma 2: 6, và 1 Cô-rinh-tô 3: 8).

 

9. Đức Chúa Trời phán xét những kẻ áp bức người nghèo và cơ cực.

Đức Chúa Trời sẽ bẻ gãy cánh tay của những kẻ áp bức này và kêu gọi họ phải kể đến (Thi thiên 10: 14-15). Ngài sẽ dùng chính vũ khí của họ để tiêu diệt họ (Thi thiên 37: 14-15). Ngài sẽ khiển trách họ trước mặt họ vì những việc làm xấu xa của họ (Thi thiên 50:21). Ngài sẽ đưa họ xuống sự đổ nát đời đời (Thi thiên 52: 5). Ngài sẽ xóa họ ra khỏi sách sự sống (Thi thiên 69: 22-28). Những thẩm phán bất công chắc chắn sẽ sa ngã (Thi-thiên 82: 7). Những kẻ áp bức kiêu ngạo sẽ bị tiêu diệt (Thi thiên 94:23).

Trong những ngày cơ cực, kẻ thù của Đa-vít rất nhiều. Tuy nhiên, ngay cả khi Đức Chúa Trời giao Vua Sau-lơ vào tay ông, Đa-vít vẫn từ chối làm hại ông, tự nhắc mình rằng sự báo thù chỉ thuộc về Chúa.

Cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ phán xét thế gian (Sáng thế ký 18:25). Tuy nhiên, đôi khi sự phán xét xuất hiện như thể kẻ ác sẽ thịnh vượng mãi mãi. Bạn của Đa vit là A-sáp thừa nhận ông gần như mất đức tin cho đến khi Đức Chúa Trời nhắc nhở ông về sự kết thúc của họ (Thi thiên 73: 2-3, Thi thiên 73: 16-17 và Thi thiên 74: 19-23).

 

10. Chúa ban phước cho người công chính giúp đỡ người nghèo khổ.

Người như vậy có lòng nhân ái, cho vay tiền một cách thoải mái, không nghĩ đến sự cho vay nặng lãi (Thi thiên 15: 5 và Thi thiên 112: 4-5). Với lòng quảng đại đáng kinh ngạc, ngài phân phát ra nước ngoài quà tặng của mình cho người nghèo (Thi thiên 112: 9). Những người ở địa vị cao có trách nhiệm đặc biệt là bảo vệ những người khốn khổ, cứu trẻ em túng thiếu, thương xót những người yếu đuối, cứu họ khỏi cái chết và đè bẹp kẻ áp bức (Thi thiên 72: 4 và Thi thiên 72: 12-14) .

Chúng ta hồi đáp như thế nào? Chúa mong mỏi được sử dụng bạn và tôi để giúp đỡ những người vô gia cư và bị quấy rối. Chúng ta hãy tự hỏi:

Tôi có thực sự quan tâm đến những người nghèo khổ không?

Tôi khao khát được nhìn thấy họ được ban phước biết như thế nào?

Tôi có đang hướng những người túng thiếu đến Chúa không?

Tôi có tin cậy Chúa để phán xét những kẻ áp bức họ không?

Hôm nay tôi sẽ thể hiện hành động nhân ái nào?

 

Tác giả:David Sanford

Nguồn:https://www.crosswalk.com

Dich bởi: Thùy Trang

0